...Cún |
Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau... chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ... đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ... và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ... đơn giản là ghét-thương... |
(Source: mystandards)
Cầu thang xoáy ốc nằm bên hông nhà. Nó chỉ mới được làm cách đây sáu tháng, lúc bố và mẹ ly dị nhau. Khi thấy bố đứng chỉ huy các ông thợ xây cầu thang. Cà Rốt và Củ Hành đều thắc mắc: “Bố xây cầu thang ở ngoài làm gì nhỉ? Đã có một cái trong nhà rồi”.
Mẹ…
Trong một mối quan hệ nghiêm túc, sẽ fải mất một thời gian khá lâu để lấy được sự tin tưởng của Thiên Bình.
Không phải Thiên Bình đa nghi, cũng chẳng phải hay nghĩ xấu cho người khác. Đơn giản chỉ vì Thiên Bình sợ cái sự rộng rãi ấy, và lúc nào cũng muốn đi tìm sự bình yên trong cái xó nhỏ dành riêng…
— Hami Free
(via kobikat)
<Anh là sinh viên năm 3 Đại học Y Hà Nội, đây là câu chuyện anh kể trong quá trình đi thực tập tại viện Việt Đức…>
“…
Bình Dương: đi viện anh thấy mình ngộ ra được nhiều điều lắm
Bình Dương: em đi đường nhớ đội mũ bảo hiểm nhá
Bình Dương: đội cẩn thận
Bình Dương: và đừng đi quá 30km/h
Bình Dương: trong bất cứ hoàn cảnh nào
Bình Dương: dạo này
Bình Dương: đi Việt Đức
Bình Dương: anh hay gặp
Bình Dương: nhiều trường hợp
Bình Dương: không còn phân biệt được mắt mũi mồm
Bình Dương: theo đúng nghĩa đen
Bình Dương: nữa
Bình Dương: hôm trc
Bình Dương: ở Việt Đức
Bình Dương: có 1 chuyện mà anh nghĩ là anh sẽ nhớ mãi
Bình Dương: hoặc đơn giản là anh là người mới
Bình Dương: nên hơi nhạy cảm
Bình Dương: có 1 cậu
Bình Dương: cũng sinh năm 92 như em
Bình Dương: cao ráo đẹp trai lắm
Bình Dương: tai nạn xe máy
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: các cô dì chú bác
Bình Dương: cứ đứng ngoài khóc nức nở
Bình Dương: kéo áo bác sĩ bảo cứu
Bình Dương: nhưng mà bọn anh biết
Bình Dương: não chết rồi
Bình Dương: cứu thế nào được
Bình Dương: tức là
Bình Dương: cậu ý chỉ
Bình Dương: đội 1 cái mũ bảo hiểm
Bình Dương: rẻ tiền kiểu mình hay đội
Bình Dương: rồi mài mặt xuống đất
Bình Dương: thế là xuất huyết não
Bình Dương: máu nó chèn ép các thứ
Bình Dương: làm não sưng phù lên
Bình Dương: mất chức năng -> chết não
Bình Dương: mặc dù tim vẫn đập
Bình Dương: phổi vẫn thở tốt
Bình Dương: thế rồi
Bình Dương: lúc bác sĩ thông báo
Bình Dương: thế là mấy ông chú mấy ông cậu
Bình Dương: nước mắt cứ ứa ra
Bình Dương: rồi ra ngoài giữ mẹ bệnh nhân
Bình Dương: ko cho vào
Bình Dương: còn có mỗi ông bố đứng trong đấy
Bình Dương: bác ý ko khóc được
Bình Dương: chỉ có đứng nắm tay thằng con
Bình Dương: nhìn nó
Bình Dương: 1 lúc
Bình Dương: rồi vả vả nó vào miệng mấy cái nhẹ nhẹ
Bình Dương: bác ý nói với nó
Bình Dương: “dậy đi con”
Bình Dương: “dậy đi về với bố”
Bình Dương: rồi bác ý quay ra nói với anh
Bình Dương: thế nó không dậy nữa à ?
Bình Dương: rồi bác ý đứng dựa tường
Bình Dương: chẳng nói gì nữa
Bình Dương: rồi họ đưa thằng bé về
Bình Dương: chẹp
Bình Dương: h kể lại chẳng thấy hay gì cả
Bình Dương: cơ mà lúc đứng đấy
Bình Dương: cảm giác nó đau xót lắm em ạ
Bình Dương: anh thấy
Bình Dương: cuộc sống thật là mong manh
Bình Dương: hôm nay khoẻ mạnh thế này
Bình Dương: mà chẳng biết mai thế nào
Bình Dương: nên là mình h hay tự vấn
Bình Dương: mình đã sống cho thật tốt chưa
Bình Dương: để mà mai có vấn đề gì
Bình Dương: liệu mình có ân hận ko
Bình Dương: khá là day dứt
Bình Dương: thế là từ hôm đấy đến hôm nay
Bình Dương: anh ko dám phóng xe máy quá 30km/h
Bình Dương: người chết thì an lành
Bình Dương: chỉ day dứt người sống
Bình Dương: bác ý còn bảo
Bình Dương: “thế đấy cháu ạ”
Bình Dương: “nuôi con 21 năm, hôm nay nó xin đi chơi với ban”
Bình Dương: “thế mà nó không về nữa cháu ạ”
Bình Dương: anh lấy ống nghe
Bình Dương: đưa cho bác ý
Bình Dương: bảo bác ý nghe tim nó lần cuối
Bình Dương: nhưng bác ý ko muốn nghe
Bình Dương: từ hồi đi viện đến h
Bình Dương: anh gặp 4-5 ca tử vong rồi
Bình Dương: nhưng chưa ca nào làm anh thấy suy nghĩ như thế
Bình Dương: cả đời cứ bươn chải tiền bạc bán rẻ sức khoẻ
Bình Dương: rồi tiền có cứu được ko ?
Bình Dương: trước cái chết
Bình Dương: mọi thứ vô nghĩa lắm
Bình Dương: anh cũng nhận ra
Bình Dương: những lúc như thế
Bình Dương: không thấy đám bạn đâu
Bình Dương: quanh mình
Bình Dương: chỉ có gia đình
Bình Dương: + 1 vài thằng sinh viên Y
Bình Dương: cũng chẳng thấy bóng dáng người yêu đâu
Bình Dương: chắc không đến kịp
Bình Dương: hoặc sợ quá không đến
Bình Dương: vậy mình có dành thời gian cho gia đình xứng đáng với điều đó ko ?
Bình Dương: anh cũng suy nghĩ về chuyện đó
(via kobikat)
Cả đời này, chỉ cần có một người vì mình mà khóc một lần, thật sự cảm thông, thật sự chân thành, thế cũng là mãn nguyện lắm rồi. :)
Sống 1 kiếp người , Bình An là được .
2 bánh 4 bánh, chạy được là được.
Tiền ít tiền nhiều, đủ ăn là được.
Người xấu người đẹp, dễ coi là được.
Người già người trẻ, miễn khỏe là được.
Nhà giàu nhà nghèo, hòa thuận là được.
Ông xã về trễ, miễn về là được.
Bà xã càu nhàu, thương mình là…
Hồi trước cứ nghĩ mình thích được ôm từ đằng sau nhưng sau này mới nhận thấy là mình thích ôm người ta như vậy hơn là bị ôm như vậy. Mình thích được ôm trực diện hơn và ôm một người vừa tầm với mình, nghĩa là đầu mình đặt được lên vai người ấy. Cơ bản là mình thích ôm. Dù là bạn bè hay người yêu, mỗi kiểu đều bình yên theo một cách. Đó là một ngôn ngữ yêu thương tuyệt vời.
Nụ hôn vào gáy, theo mình, là một trong những phát ngôn gợi cảm nhất của ngôn ngữ cơ thể. Nhưng thường thì sau khi hôn xong kiểu này, người ta sẽ còn làm một số chuyện khác ở một số chỗ khác nữa, chứ không đơn thuần chỉ ôm nhau cười tình như trong phim Hàn Quốc đâu.
Ngoài lề: Cái bạn mình reblog hình này không gõ cách một khoảng sau dấu phẩy và dấu chấm câu gì cả.
Ngoài lề một chút chút nữa: Đời cơ bản là buồn, còn sau đó là cái chết. (Wisniewski)
(Source: fuckyeah-kdramas, via sonechka-beo-se)
Anon
I need to do thisss.
(Source: kavakutor, via -unicorn-porn)
C. JoyBell C. (via atomology)
(Source: vanished, via toivanhungconduong)
Về nhanh lên ẻm ơi :-<
Cứ tưởng mai mới đi làm. Thế mà trưa nay 11h bị gọi “1h đến luôn em nhé” :-s
Cái văn phòng thì rõ buồn cười. Muốn ngồi chỗ nào thì ngồi. Chẳng có đồ đạc gì mang tính cá nhân cả. Laptop của ai người ý dùng. Ban ngày thì chẳng có ai, lúc mình xếp đồ chuẩn bị về thì lại kéo đến nườm nượp gần chục người ^:)^
Ngày đầu tiên đi làm mà có cảm giác như bị đòn phủ đầu, mìg bị phát cho một quyển dày cộp như từ điển và bị bắt học thuộc hết chỗ ấy.
Lại còn nghe nói lão hướng dẫn mình thuộc loại ưa hình thức nữa chứ, cái j cũg phải bóng lộn lên mới thích.
Nói chung enough for a day, mọi thứ lỗn lận hết cả lên :p
.
.
Hôm nay siêu buồn ngủ, chắc sẽ k thức khuya nữa.
Mai dậy sớm ra đồng.
dream a little dream
Nếu ra ngoài đường mà mình cũng hổ báo, cáo chồn bằng một phần tỷ ở nhà thôi thì thành tựu chắc không dừng mức độ như thế này đâu.
Vãi đái, khôn...
Lúc chiều đang đi đường thì mưa bất chợt, chui vào trú dưới hiên 1 ngôi nhà, tự nhiên cứ lẩm bẩm hát “chuyện tình yêu như là những cơn mưa trong...
Cuối tuần.
Ken, Rock and Roll, Smoking high. Gặp gái. Xinh. ĐM xinh thật. Nhưng có cái kiểu làm quen vãi đái. ĐKM. Hãm vãi lù. ĐM. Kệ con bà gái...